bình yên khi có anh
Cánh hoa khẽ rơi trên vũng máu..Cậu ta bỏ tôi đi dưới ánh chiều tàSự ra đi của hai cậu ấy chính là sự mất mát rất lớn với mọi người nhất là cô ấy. Nhưng cô ấy vẫn cười. Giấu đi đôi tay nắm chặt cây súng đầy máu, chỉ có pokemon của họ là biết hết mọi thứ
Tin COVID hôm nay tối18/10: Có 622 ca COVID-19 mới, 1 bệnh nhân tại Bình Thuận tử vong Xã hội • 9 giờ trước Quỳnh Anh, Hoàng Kim Chi lên tiếng sau khi bị bình luận "công kích"
Không thể bình yên khi nhìn anh . Anh đã có gia đình và 2 nhóc đáng yêu. Anh hạnh phúc và thành đạt. Tôi vui vì người tôi yêu thương được hạnh phúc. Nhưng tôi cứ muốn được gặp anh, được ở cạnh anh, được nhìn thấy anh và gục đầu vào vai anh để khóc.
Tên truyện: Bình yên khi có anh *. Tên Hán Việt: Nhượng nhân an tâm đích nhĩ. Tác giả: Lục Duyệt Thập Thất. Nguồn convert: Khóa luận tốt nghiệp được 9 điểm (Wikidich) Số chương: 44 chương. Edit & beta: Anky. Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Ngọt sủng, Vườn
Baoquocte: Tỷ giá ngoại tệ hôm nay 20/10: Tỷ giá USD, Euro, CAD, Yen Nhật, Bảng Anh Trái phiếu kho bạc tăng cao, đồng bạc xanh tăng vọt , Suckhoedoisong: Tỷ giá USD 20/10: Lấy lại đà tăng, trong nước lập
Single Oder Beziehung Vor Und Nachteile. Summary Tên truyện Bình yên khi có anh * Tên Hán Việt Nhượng nhân an tâm đích nhĩ Tác giả Lục Duyệt Thập Thất Nguồn convert Khóa luận tốt nghiệp được 9 điểm Wikidich Số chương 44 chương Edit & beta Anky Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Ngọt sủng, Vườn trường, Song hướng yêu thầm, HE Nhân vật chính Chu Thanh Uyển, Trương Kính Vũ VĂN ÁN Học trưởng phúc hắc dịu dàng X Học muội. ①Ngày khai giảng năm lớp mười, Chu Thanh Uyển gặp một đàn anh hiền lành tốt bụng dẫn đường cho mình. Lúc ấy cô chỉ cảm thấy vị đàn anh này trông rất quen, mãi đến buổi tối hôm đó, Chu Thanh Uyển mới biết hóa ra mình và Trương Kính Vũ sớm đã quen biết từ cấp hai. Cô cứ đinh ninh hồi cấp hai bọn họ chưa từng gặp mặt nhau vì vậy Trương Kính Vũ sẽ không thể nào nhận ra mình, mãi đến tận hôm thi đấu bóng rổ nọ… Trương Kính Vũ cong khóe môi “Kỹ thuật chơi bóng hiện tại của anh hẳn là khá hơn lúc cấp hai phải không?” Ánh mắt Chu Thanh Uyển né tránh “Em không biết anh đang nói gì.” “Hồi cấp hai không phải em luôn đứng sau thân cây nhìn anh chơi bóng sao?”, Trương Kính Vũ hạ giọng hỏi, “Em cho rằng anh không nhìn thấy à?” Chu Thanh Uyển “……” ② Thời trung học của Chu Thanh Uyển có một nỗi tiếc nuối, chính là không thể bày tỏ lòng mình trước lúc Trương Kính Vũ tốt nghiệp. Cô những tưởng bọn họ sẽ bỏ lỡ nhau từ đây mà không ngờ vào cái ngày mình pha cho Trương Kính Vũ một ly trà gừng ấy, cậu thiếu niên đã khắc sâu tên cô vào tận đáy lòng, không thể xóa mờ. Hướng dẫn đọc ⋇ Song hướng yêu thầm, nửa phần trước viết về cấp ba, phần sau là đại học. ⋇Tag Đô thị tình duyên, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Ngọt văn, Vườn trường ⋇Lập ý Dù nhiều năm trôi qua, anh vẫn mang đến cho em cảm giác yên tâm. Show more LATEST MANGA RELEASES Chương 10 2 Tháng Ba, 2022 Chương 9 2 Tháng Ba, 2022 Chương 8 2 Tháng Ba, 2022 Chương 7 2 Tháng Ba, 2022 Chương 6 2 Tháng Ba, 2022 Chương 5 2 Tháng Ba, 2022 Chương 4 2 Tháng Ba, 2022 Chương 3 2 Tháng Ba, 2022 Chương 2 2 Tháng Ba, 2022 Chương 1 2 Tháng Ba, 2022 Show more
Tiết thể dục ngày thứ sáu là giờ học mọi người chờ mong thể dục dặn dò học sinh chú ý an toàn xong thì bảo bọn họ hoạt động tự bóng rổ cách đó không xa truyền đến từng tiếng thét chói tai, hình như rất náo nhiệt.“Bên đó có vẻ rất sôi động, chúng ta đi xem đi!” Vương Huyên Nghi lôi kéo Chu Thanh Uyển vốn không mấy hào hứng đi đến sân bóng người chen vào đám đông, Vương Huyên Nghi nhón chân lên mới có thể thấy tình cảnh bên trong sân bóng.“Là các đàn anh lớp 12 đang chơi bóng rổ, bọn họ cũng học tiết thể dục cùng với chúng ta.” Vương Huyên Nghi kể lại tình hình cho Chu Thanh Uyển Chu Thanh Uyển căn bản không có hứng thú, cả tâm trí cô đều đang suy nghĩ về bài tập hôm nay giáo viên giao, cô muốn làm cho xong ở trường, như vậy sẽ được tận hưởng ngày cuối tuần thoải mái.“Huyên Huyên, mình hơi nóng, về phòng học làm bài tập nha.” Đám người ồn ào, Chu Thanh Uyển phải nâng cao giọng để khi tạm biệt, Chu Thanh Uyển đi ra khỏi đám người, cuối cùng cũng có thể thở ra chọn một phòng học khá khuất để làm bài, trong phòng bày đầy bàn ghế hư không dùng Full Tại học này được cô phát hiện ra lúc đi đến văn phòng nộp bài tập vào mấy hôm trước. Bởi vì rất ít người lui tới cho nên nơi này rất yên tĩnh, gió sẽ thỉnh thoảng thổi vào phòng học, làm cả người mát mẻ dễ Thanh Uyển ngồi một góc trong cùng, cửa sổ vừa vặn nằm ngay bên trên, gió ngoài trời thi thoảng thổi tóc cô bay bay, cô giơ tay vén tóc ra sau tai rồi tiếp tục viết viết vẽ vẽ trên bài Thanh Uyển còn chưa quen lắm với môn Toán, cô thử nghĩ rất nhiều cách cũng không thể giải được đề Toán học buồn bực a lên một tiếng, dùng đầu đụng vào vách tường, hy vọng làm vậy có thể giúp mình bật ra được cách nào mới nhiên nghe thấy có người tiến vào, cô dừng động tác cụng đầu, không tạo ra bất kỳ động tĩnh gì nữa, giảm thiểu cảm giác tồn tại của bản thân đến mức thấp nhất.“Không phải bạn nói chủ nhiệm tìm tôi sao? Sao lại dẫn tôi tới đây.”Là giọng nói của một chàng trai.“Chủ nhiệm không có tìm anh, là… Là em có chuyện muốn nói với anh.”Chu Thanh Uyển nghe thấy giọng nữ sinh này thì hơi nhíu mày, sao cô lại cảm thấy có chút quen giọng ai vậy nhỉ?Nữ sinh lại lên tiếng “Đàn anh Kính Vũ, em thích anh!”Chu Thanh Uyển nghĩ ra rồi, là giọng của Trình Tuệ Kỳ, cô nàng đang bày tỏ với Trương Kính Vũ sao?Sau khi phản ứng ra kịp Chu Thanh Uyển lại cảm thấy đây không phải là điều gì bất ngờ lắm, mấy hôm trước chính cô ta đã hỏi thăm Vương Huyên Nghi chuyện về Trương Kính Vũ.“Thực xin lỗi, tôi không thích bạn.” Trương Kính Vũ ôn hòa từ chối nhưng cũng không chừa lại một đường lui hay chút mặt mũi đó Chu Thanh Uyển mơ hồ nghe thấy cô gái chạy ra ngoài cùng tiếng khóc rấm rứt, từng bước chân cũng ngày càng Thanh Uyển lại đặt tâm tư vào bài tập lần nữa, lúc này một cái bóng bỗng chắn trước mặt ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt khẽ nheo lại của Trương Kính mặc một bộ đồng phục màu đỏ, lộ ra bả vai dày rộng, tóc mái trên trán bị mồ hôi làm ướt người nhìn nhau vài giây, trong không khí tràn ngập một tia ngượng ngùng.“À… Không phải em cố ý nghe lén, em chỉ trùng hợp đang làm bài tập ở đây thôi.” Chu Thanh Uyển chột dạ khẽ sờ rằng cô cũng không biết mình đang chột dạ cái gì Kính Vũ thu vào trong mắt từng động tác nhỏ của Chu Thanh Uyển, anh không khỏi buồn cười.“Sắp tới giờ học, em mau trở về đi.” Trương Kính Vũ lười biếng dựa vào cửa sổ nhắc Thanh Uyển cúi đầu nhìn đồng hồ rồi bắt đầu vội vàng thu dọn đồ Full Tại nữa, sau này gặp phải đề bài khó không cần đâm vào tường, đầu sẽ hỏng hết.” Trương Kính Vũ nhớ lại hình ảnh Chu Thanh Uyển đang buồn bực đâm đầu vô tường lúc anh vừa bước vào phòng học, anh cố nén cười trêu chọc mặt Chu Thanh Uyển chợt đỏ lên, vừa rồi bản thân làm chuyện ngốc xít thế mà lại bị phát hiện!“Cảm ơn đàn anh đã nhắc nhở, tạm biệt anh.” Chu Thanh Uyển mỉm cười chào tạm biệt, cố gắng làm mình trông thong dong một mới không muốn người này đạt được ý đồ Thanh Uyển về phòng học thấy mấy nữ sinh đang vây quanh chỗ ngồi của Trình Tuệ Kỳ, cô nàng này vùi mặt vào cánh tay, bả vai khẽ run lên, hình như đang Thanh Uyển cũng không bất ngờ lắm, cũng đã bị từ chối như vậy nếu còn có thể giống như người không có việc gì thì mới lạ lùng.“Cậu biết tại sao Trình Tuệ Kỳ khóc không?” Chu Thanh Uyển vừa ngồi xuống ghế, Vương Huyên Nghi đã hưng phấn nghiêng người tới muốn chia sẻ tin tức mình biết Chu Thanh Uyển đã biết nguyên do từ lâu nhưng vẫn làm bộ không biết, chừa chút mặt mũi cho Vương Huyên Nghi.“Cô nàng bày tỏ với Trương Kính Vũ và bị từ chối.” Vương Huyên Nghi lắc đầu tỏ vẻ đồng Thanh Uyển không có phản ứng gì, cúi đầu sửa sang lại sách bài tập trên Huyên Nghi đã quen với tính lạnh nhạt của Chu Thanh Uyển, cho nên cũng không nói gì nữa, cô ấy quay đầu đi nói chuyện phiếm với bàn phía tuần nhanh chóng đến.“Uyển Uyển, phải nhớ đến mình nha~” Vương Huyên Nghi dang hai tay ôm lấy cổ Chu Thanh Thanh Uyển hơi không quen với động tác thân mật như vậy, nhưng cuối cùng cũng không đành lòng buông tay cô ấy ra.“Huyên Huyên cậu cũng khoa trương quá đi! Uyển Uyển chỉ rời đi hai ngày mà thôi.” Lý Tĩnh có chút cạn lời.“Mình đi trước nhé! Bai bai.” Chu Thanh Uyển nhẹ nhàng vỗ cánh tay Vương Huyên Nghi rồi cầm ba lô rời khỏi ký túc Thanh Uyển mua vé xong liền ngồi ở ghế tiếng chuông tự động trên sân ga vang lên, một đoàn tàu điện ngầm hình dạng như đầu viên đạn từ từ đến, cửa tự động mở ra cho hành khách lên xuống trạm, Chu Thanh Uyển bước vào theo thứ Thanh Uyển đi chuyến xe sớm nhất, cho nên trên xe còn rất nhiều chỗ tùy tiện tìm chỗ ngồi xuống rồi đeo tai nghe lên, thưởng thức phong cảnh lướt qua vùn vụt ngoài cửa sổ độ trong khoang xe rất thoải mái, Chu Thanh Uyển chỉ cảm thấy mí mắt ngày càng nặng, cuối cùng cô cũng ngủ thiếp điện ngầm lại dừng, hành khách trong toa xe càng ngày càng nhiều, có chút ồn Kính Vũ đi vào trong đám đông nhốn nháo, vừa ngẩng đầu liền thấy bộ dạng ngủ say của cô gái tựa đầu vào cửa sổ, đôi mắt lặng lẽ nhắm nghiền, lông mi hẹp dài giống như một chiếc quạt nhỏ, phủ xuống tạo thành bóng mờ nhàn Kính Vũ đứng trước mặt cô, nhặt một bên tai nghe bị rơi ra đặt lại vào trong tai cô một lần nữa, ngăn cách cô khỏi sự ồn ào trần tục của đám đông xung quanh, chỉ còn lại vẻ yên tĩnh và tốt biết qua bao lâu, Chu Thanh Uyển mơ màng cảm thấy có người vỗ vai khó khăn mở mắt ra, cảnh tượng trước mắt dần dần trở nên rõ ràng.“Đã đến trạm cuối cùng.” Trương Kính Vũ thấy Chu Thanh Uyển thức rồi bèn nhỏ giọng nhắc Thanh Uyển mới phát hiện mình đã ngủ qua trạm.“Cảm ơn anh!” Chu Thanh Uyển nhanh chóng xuống xe chờ chuyến tiếp nhìn đồng hồ thầm hy vọng sẽ không chờ lâu lắm, nếu không dì út sẽ lo lắng.“Anh đi cùng em nhé, bằng không em lại ngủ quên bỏ trạm.” Trương Kính Vũ đứng chờ bên cạnh Chu Thanh Thanh Uyển ngượng ngùng khẽ chớp mắt rồi cười gượng hai tiếng, nỗ lực che giấu sự xấu hổ trên khuôn sao lần nào cũng để anh bắt gặp bộ dạng mất mặt của mình thế chứ?Chu Thanh Uyển suy sụp trong Full Tại muốn đi đâu?” Trương Kính Vũ nhìn bản đồ các trạm tàu điện ngầm dán trên tường.“Trạm Tử Uyển.” Chu Thanh Uyển cúi đầu gửi tin nhắn cho Đường Kính Vũ nhíu chặt Tử Uyển? Nơi đó toàn là khu dân cư.“Em chuyển đến Nam thành rồi sao?”“Ơ? Đúng vậy.”Lúc trước quả thật cô sinh sống ở Bắc thành, nhưng lên lớp 8 thì chuyển đến Nam vì sao anh lại hỏi như vậy, trước đây bọn họ quả nhiên có quen biết sao?Chu Thanh Uyển nhớ lại mấy chuyện quá khứ một lần nữa, nhưng bất kể thế nào cũng không nhớ từ bỏ không nghĩ nữa, có lẽ là người không quan trọng lắm đâu nhỉ?Sau khi đến trạm Tử Uyển, Chu Thanh Uyển chào tạm biệt Trương Kính Vũ rồi xuống xe đi về hướng nhà dì mình.“Dì ơi, con đã về rồi!” Chu Thanh Uyển tháo cặp sách xuống, móc chìa khóa mở cửa từ bên trong bước vào nhà cô liền thấy Roger đang ngồi trên sô là bạn trai mà dì cô mới quen mấy năm trước, hai người đều cùng làm việc ở văn phòng luật sư.“Chào chú ạ.” Chu Thanh Uyển ngoan ngoãn cất tiếng nghe tiếng bèn ngẩng đầu mỉm cười đáp lại, “Thanh Uyển về rồi à!”“Uyển Uyển con chờ một chút, dì út nấu thêm một món nữa là có thể ăn cơm!” Giọng của Đường Hân vang ra từ trong phòng Thanh Uyển chào hỏi xong thì về phòng cô không trang trí gì đặc biệt lắm, chỉ có một chiếc giường cùng bàn học màu tối, trên bàn để mấy quyển sách và đèn bàn màu vàng nhạt được đặt rất ngay ngắn, trước kia cô thường ngồi học ở Thanh Uyển tiện tay đặt ba lô ở một bên rồi xuống kéo ghế ra ngồi xuống, trên bàn sớm đã dọn xong chén đũa cho cô.“Uyển Uyển, dì có chuyện muốn nói với con.”, dì út gắp một miếng thịt kho tàu cho Chu Thanh Uyển, “Dì và chú Roger của con định sẽ kết hôn vào năm sau.”
Trương Kính Vũ thấy cô bé rơi lệ, cũng cuống cuồng theo và an ủi “Em… Em đừng khóc.”Giọng nói của Trương Kính Vũ kéo Chu Thanh Uyển từ nỗi đau trong hồi ức quay về hiện anh nhìn thấy Chu Thanh Uyển khóc, trái tim dường như cũng bị một cái gì đó đè ép lên, khiến anh không thở nổi.“Đừng sợ, chúng ta nhất định sẽ ra ngoài được.” Trương Kính Vũ giơ tay lau đi nước mắt trên mặt Chu Thanh độ ban đêm rất thấp, khuôn mặt cô cũng lạnh ngắt theo.“Em không sợ.” Chu Thanh Uyển khẽ xua tay tỏ vẻ mình không Kính Vũ cởi áo khoác trên người ra, phủ lên trên người cô “Ban đêm nhiệt độ xuống thấp, đừng để cảm lạnh. “Áo khoác vẫn còn mang theo hơi ấm của Trương Kính Vũ, từng dòng từng dòng ấm áp nhè nhẹ chảy vào trong lòng người đều trầm mặc một lúc Full Tại đề lúc trước em còn chưa trả lời anh đó!” Trương Kính Vũ mở miệng phá vỡ không khí yên tĩnh và trầm Thanh Uyển nghi hoặc, Trương Kính Vũ thấy cô không hiểu, lại mở miệng lặp lại từng câu từng chữ “Kỹ thuật chơi bóng bây giờ của anh có tiến bộ hơn hồi cấp hai không?”Chu Thanh Uyển tiếp tục giựt khóe cứ nhất định phải hỏi về chuyện đó ở cái thời điểm này sao? Không để yên đúng không?Cô khẽ chớp mắt, tròng mắt vừa chuyển bèn đổi đề tài “Không phải anh là đại ca trường học hồi cấp hai sao? Dáng vẻ thư sinh của anh bây giờ hoàn toàn không giống bộ dạng tùy tiện lúc trước.”Trương Kính Vũ hơi cong khóe miệng, xem ra cô không quên mất mình.“Ừm anh nói xem làm sao anh lại nhận ra em, giữa chúng ta có qua lại gì sao?” Chu Thanh Uyển chỉ chính mình rồi lại chỉ người trước mắt.“Trước kia không phải em đứng từ xa lén nhìn anh chơi bóng sao?”, Trương Kính Vũ nhướng mày và hạ giọng, “Em cho rằng anh không nhìn thấy à?”Cô gái hiển nhiên luống cuống hoảng hốt, xấu hổ đến mức cúi ra trước kia anh đều nhìn thấy! Có thể nào cô sẽ bị người ta chê cười vì bộ dạng mê trai này không?Khóe miệng Trương Kính Vũ không kiềm được khẽ giương lên, trong lòng nổi lên vài tia ngọt ngào.“Vậy… Sao anh lại đột nhiên trở nên ngoan ngoãn như thế?” Chu Thanh Uyển nắm thật chặt áo khoác trên người, vừa định quay đầu nghe anh trả lời, lại thấy một cái gì đó chạy vụt nhanh qua từ bên người bọn chuột!Con ngươi cô bỗng nhiên co rút lại, sắc mặt cũng bị dọa trắng cuống quít đứng lên “Có chuột!”Trương Kính Vũ bị hành động của cô làm giật mình, cũng đứng lên theo “Chuột ở chỗ nào?”Anh cúi đầu tìm kiếm khắp nơi nhưng không nhìn thấy bóng dáng con chuột.“Ở nơi đó! Nó đến kìa! A!” Chu Thanh Uyển sợ tới mức vội vàng nhảy lên trên người của ai Kính Vũ bị một sức nặng bất thình lình đè lên làm mất đi trọng tâm, cũng may phía sau có ghế đỡ lại giúp anh, bằng không cả hai người bọn họ sẽ phải ngã xuống Thanh Uyển sợ hãi vùi đầu vào bên cổ Trương Kính Vũ khóc, nước mắt thấm ướt đồng phục của anh.“Không sao, anh đuổi nó đi cho em.” Trương Kính Vũ hoảng hồn trong nháy mắt, anh vỗ nhẹ sau lưng cô nhóc trấn này, bảo vệ tuần tra nghe thấy động tĩnh, vội vàng móc chìa khóa mở cửa sau ra, “Ai đó!”Chú bảo vệ cầm đèn pin rọi vào người trước mặt, hai cô cậu mặc đồng phục, hiển nhiên là học sinh trong biết vì lý do gì mà cô gái treo trên người cậu trai, còn tay anh chàng lại đặt trên lưng cô, thoạt nhìn như đang sáng rọi thẳng về phía Trương Kính Vũ, chói đến mức làm anh không mở mắt ra được.“Hơn nửa đêm hai người trai đơn gái chiếc ở trường học làm gì đây?” Chú bảo vệ nhìn cả hai một cách sâu xa.“Cháu… Chúng cháu không có làm gì.” Trương Kính Vũ khẽ xua định chú ấy đã hiểu lầm, Trương Kính Vũ buồn bực nghĩ Thanh Uyển cũng phản ứng kịp, cô nhanh chóng nhảy xuống khỏi người Trương Kính rồi, bọn họ coi như là hết đường chối cãi.“Chú bảo vệ à, không phải như chú nghĩ đâu…”Đọc Full Tại như vậy rồi nhanh về nhà đi! Nửa đêm nửa hôm còn ở trường học hẹn hò giống cái dạng gì!” Chú ta chỉ hận rèn sắt không thành niên ở độ tuổi này không biết chừng mực, lỡ như xảy ra chuyện gì sẽ hối hận cả được, ngày mai ông nhất định đến nói cho chủ nhiệm biết, để giáo viên khuyên nhủ mấy đứa trẻ không hiểu chuyện này cho Thanh Uyển còn muốn giải thích gì đó lại bị bảo vệ đuổi ra ngoài phòng bất đắc dĩ thở dài, không biết ngày mai trường học sẽ truyền ra lời đồn thế nào nữa, bọn họ nên chuẩn bị tinh thần nghe răn dạy.“Em về trước đi.” Trương Kính Vũ đưa Chu Thanh Uyển đến dưới ký túc xá rồi nói tạm anh xong, Chu Thanh Uyển bước vào ký túc xá, sau đó liền nghe thấy tiếng cãi vã của Vương Huyên Nghi và Trình Tuệ tắt nước, dùng khăn lông lau khô người xong lại tròng áo ngủ rộng thùng thình lên và đi ra khỏi phòng người hình như đều đã ngủ, cô nhẹ nhàng đi về phía giường mình, cố gắng không gây ra động tĩnh làm bọn họ bị đánh đi ngang qua giường của Trình Tuệ Kỳ bước chân cô dừng lại, nhìn chằm chằm bóng lưng cô ta và suy nãy cô ở ngoài cửa nghe thấy Vương Huyên Nghi và Trình Tuệ Kỳ cãi nhau, hình như là cô ta không cho Lý Tĩnh đi cứu mặt Chu Thanh Uyển bỗng nhiên trầm xuống, con ngươi đen láy ẩn chứa sắc ra cô nàng này còn chưa rút ra được bài học từ răn đe lần trước.—Ngày hôm sau.“Bạn Thanh Uyển.” Có người khẽ gõ lên bàn Thanh Uyển đang học từ đơn nghe thế bèn ngẩng đầu thì thấy Triệu Viễn, cô mỉm cười hiền chào cậu ấy.“Chủ nhiệm giáo dục gọi cậu”, Mặt Triệu Viễn lộ vẻ khó xử, “Trông thầy ấy có vẻ rất tức giận, gần đây cậu gặp phải gặp rắc rối gì sao?”“Không có việc gì, chỉ xảy ra chút hiểu lầm, mình đi giải thích một chút.” Chu Thanh Uyển không hề thấy bất ngờ, cô đứng lên đi ra khỏi phòng học, trong lòng tính toán xem một lát phải giải thích thế nào.“Báo cáo!” Chu Thanh Uyển đẩy cửa đi vào, thấy chủ nhiệm giáo dục và Trần Hiểu đang ngồi bên trong, sắc mặt hai người đều hơi trầm xuống, không khí vô cùng nghiêm người cô cũng khó tránh khỏi hơi căng thẳng, ngoan ngoãn đứng im.“Báo cáo!”Chu Thanh Uyển vừa đến, ngay sau đó Trương Kính Vũ cũng Hiểu thấy người đã đến đông đủ, cũng không lằng nhằng nữa mà đi thẳng vào chủ đề “Nghe nói tối hôm qua hai em ở lại một mình trong phòng học?”Thầy cố tình nhấn mạnh hai chữ “một mình”.Hai người khẽ gật đầu, xem như thừa Full Tại nửa đêm rồi các em không về nhà mà ở trong lớp làm gì?” Cảm xúc của chủ nhiệm kích động, giọng nói cũng cao vút lên theo. Ông giơ tay vỗ mạnh lên trên bàn, một tiếng trầm vang vờn quanh văn nhiệm vừa vỗ xong đã có chút hối hận, bởi vì dùng lực quá mạnh, bàn tay ông nóng rát đau đớn, nhưng ở trước mặt học sinh cũng không tiện biểu hiện ra ngoài, đành phải hít sâu một hơi nén chịu đau.“Dạ thưa thầy, mọi người hiểu lầm rồi.”, Chu Thanh Uyển dường như không bị khí thế kia làm e sợ, cô không nhanh không chậm giải thích, “Tối hôm qua em báo danh thi Sinh học, thầy Trần bảo em đi học hỏi đàn anh về chuyện thi đấu. Nhưng chúng em còn chưa nói xong thì cửa lớp đã bị khóa, ngay cả điện cũng bị cúp mất.”Trần Hiểu nghe xong lời giải thích cũng không hoài nghi gì thêm, hai học trò này từ trước đến nay đều an phận thủ thường chuyên tâm học tập, không giống người sẽ yêu nhiệm hiển nhiên không mấy tin tưởng, ông đánh giá hai người trước mặt, như thể làm vậy sẽ nhìn ra được chút mờ ám nào đó.“Tối hôm qua bảo vệ nói thấy hai em ôm nhau là chuyện thế nào?” Chủ nhiệm ép Thanh Uyển dừng lại, chuyện này không dễ giải thích, cô quả thật có… Ôm lấy người nếu nói là vì nhìn thấy chuột bọn họ sẽ tin sao?“Thanh Uyển… Vì đàn em nhìn thấy chuột nên sợ hãi bắt lấy cái gì đó bên cạnh em ấy theo bản năng thôi ạ, cũng không phải cố ý làm vậy.” Trương Kính Vũ thành thật giải Thanh Uyển… Thầy tin mới là lạ á.“Thưa thầy, bọn em thật sự trong sạch. Huống hồ trước đó bọn em cũng không quen biết gì nhau, đừng nói chi đến yêu đương ạ.” Chu Thanh Uyển mặt không đỏ thở không gấp mà nói Kính Vũ hơi nhướng trước không quen biết?“Chủ nhiệm, tôi đã từng dạy qua hai em học sinh này, bọn trẻ sẽ không hồ đồ như thế.” Trần Hiểu mở miệng giúp bọn họ làm sáng tỏ.“Các em thật sự không yêu sớm?” Chủ nhiệm xác nhận lại lần người dùng sức gật đầu bày tỏ sự thành khẩn của lầm được cởi bỏ, chủ nhiệm liền thả hai người trở đến khi ra khỏi phòng, Chu Thanh Uyển cũng không dám tin tưởng mọi chuyện được giải quyết nhẹ nhàng như vậy.“Bạn học Thanh Uyển, lúc trước chúng ta không quen biết à?” Trương Kính Vũ đi đến trước mặt cô rồi cúi đầu xuống nhìn thẳng vào Thanh Uyển bị gương mặt đột nhiên phóng đại tới gần làm sợ tới mức tim đập nhanh hơn.“Vậy mời em trả lại cho anh thuốc và trà sữa lúc trước đi.”Chu Thanh Uyển mở to hai mắt, không thể tin nhìn người trước mắt “Em nói như vậy là để thầy tin tưởng chúng ta, anh có cần so đo như vậy không?”“Trêu em thôi.” Đáy mắt Trương Kính Vũ tràn đầy ý cười, anh vô thức muốn sờ đầu cô bé, nhưng lại thu hồi tay giữa không quá thân mật sẽ dọa đến cô, rồi cô bé lại trốn tránh mình giống như lần trước, anh cũng không muốn điều này xảy ra nữa.“Đó là do em đột nhiên nhảy lên trên người anh, mới phải giải thích lâu như vậy.” Anh đứng thẳng lại, nhấc chân đi về phía cô nhóc chân ngắn đi theo không kịp, anh còn cố ý thả chậm bước Full Tại Thanh Uyển chạy chậm đuổi kịp bước chân của anh, “Không phải chỉ là phản ứng theo bản năng thôi sao?”Lúc ấy cô cũng không quan tâm nhiều như vậy.“Vậy em hại anh bị hao tổn danh dự, phải bồi thường anh thế nào đây?” Trương Kính Vũ hỏi một cách chắc nịch.“……”Chu Thanh Uyển xem như đã hiểu thấu rồi, người này quả thực là mặt dày vô sỉ, cái gì cũng có thể nói cũng lười phải lý luận với anh, “Nói đi! Anh muốn cái gì.”Trương Kính Vũ thấy cô đáp ứng yêu cầu của mình, khóe miệng hơi cong, “Cái này à… Anh còn chưa nghĩ ra, đợi khi nào anh nghĩ xong rồi sẽ nói cho em biết, trước tiên em cứ nợ đi đã!”
Tâm sự Thứ bảy, 12/10/2013, 1119 GMT+7 Giá như nhận ra anh mới chính là điểm tựa cuộc đời, em sẽ không phí thời gian vào những hư ảo không thuộc về mình. Hạnh phúc với em đơn giản lắm, là mỗi ngày được trò chuyện với anh, được thấy anh cười. Anh yêu, xin hãy để em được trọn vẹn gọi anh bằng hai tiếng thương yêu ấy. Với em, anh cao cả lắm, hy sinh mọi thứ vì em, đánh đổi tất cả chỉ để được ở cạnh, chăm sóc em. Anh đã vượt qua km để ngồi cạnh, trao niềm thương yêu trìu mến mà trước giờ chưa có bất kỳ người yêu nào làm cho em, nhất là khi tâm hồn em trống rỗng, chênh vênh, cần một điểm tựa và anh đã ở bên, sẻ chia, cho em một bờ vai vững chắc, trao cho em cảm giác an toàn, không sợ sệt để em có thể khóc ngon lành trong vòng tay ấy mỗi khi vấp ngã. Rất bình yên! Còn nhớ lại những ngày đầu tiên, chúng ta chỉ là những người bạn bình thường, mỗi lần em rong chơi ở Hà Nội cứ bắt anh đèo đi chơi bi-a dẫu biết rằng em chơi rất kém. Rồi cả những lần em bị người yêu bỏ rơi dọc đường, chỉ nhắn tin lập tức anh xuất hiện, chở em về trong lặng lẽ, chỉ tiếng gió thổi du dương bên tai. Em giận mình sao không nhận ra anh là của em từ sớm. Cứ nghĩ đến đây thôi em lại nghẹn ngào không nói nên lời, giá như nhận ra anh mới chính là điểm tựa cuộc đời, em sẽ không phí thời gian vào những hư ảo không thuộc về mình. Hạnh phúc với em đơn giản lắm, là mỗi ngày được trò chuyện với anh, được thấy anh cười, được trông anh giận dỗi, được nhìn anh ngái ngủ, đáng yêu lắm đấy. Nếu biết yêu anh nhiều như thế Em không để lỡ khoảng trời thơ Nếu biết duyên ta là định mệnh Em không để lạc dây tơ hồng. Em thấy hài lòng cuộc sống hiện tại này lắm anh yêu ạ. Giờ đây chỉ còn mỗi việc dành dụm tiền để mở hàng ăn uống và quán cơm chay từ thiện nữa thôi là ta đã xây dựng được ngôi nhà ấm cúng và vững chắc tuyệt đối rồi. Hằng
Thêm vào Tải nhạc Chia sẻ Nhạc chờ Báo lỗi Thông tin Vui lòng đăng nhập trước khi thêm vào playlist! Tải Nhạc 128 Kbps Tải Nhạc 320 Kbps Thêm bài hát vào playlist thành công Thêm bài hát này vào danh sách Playlist Bài hát binh yen khi o lai do ca sĩ Akin Vu thuộc thể loại Nhac Tre. Tìm loi bai hat binh yen khi o lai - Akin Vu ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Bình Yên Khi Ở Lại chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí. Ca khúc Bình Yên Khi Ở Lại do ca sĩ Akin Vũ thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Trẻ. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát binh yen khi o lai mp3, playlist/album, MV/Video binh yen khi o lai miễn phí tại Lời bài hát Bình Yên Khi Ở Lại Lời đăng bởi lynhakycuc Ánh dương đó sẽ sớm mang anh đi thật xa Anh bội ước hay chính anh quên mất lời thề Hãy tha thứ hãy thứ tha để niềm đau được vơi lòng Vì anh biết anh sẽ không còn gần bên em Anh xin lỗi vì đã không ở bên cạnh em Anh xin lỗi vì đã không cho em nụ cười Để em khóc anh rất đau nhưng giờ phải làm thế nào Vì giờ đây đôi hướng hai nơi chia đôi cuộc tinh anh đã ra đi em đừng buồn đau hãy cố nín khóc lau mắt lệ tuôn để ngày mai anh sẽ cố vui ở nơi phương trời người có biết không nơi xa anh mong em luôn bình yên xóa hết quá khứ hãy nhìn về sau về một ngày mà em sẽ không còn phải vương lệ vì anh nữa em hứa đi em
bình yên khi có anh